GÓC CHIA SẺ PHẬT PHÁP

Hãy cùng chia sẻ  sự hiểu và ứng dụng vào cuộc sống hàng ngày về: "Phản quan tự kỷ bổn phận sự, bất tùng tha đắc"

"Phản quan tự kỷ bổn phận sự, bất tùng tha đắc” là yếu chỉ của Thiền Tông.

      "Phản quan" là quay lại, soi xét hay quán chiếu, "tự kỷ" là tự chính mình. "Phản quan tự kỷ bổn phận sự, bất tùng tha đắc" có nghĩa là tự quay lại soi xét, quán chiếu chính mình là bổn phận, không tìm cầu ở bên ngoài hay theo người khác mà được.

      Đã là bổn phận thì phải quán xét chính mình mọi lúc, mọi nơi. Quán chiếu lại chính mình là quán ở nơi thân, ở nơi tâm mình để biết mình là ai, đâu là thật, đâu là giả, đâu là thân thật, thân giả, đâu là tâm thật, tâm giả. Để không lầm nhận thân tứ đại có hình tướng do mượn trả của hơi thở là mình, rồi tìm mọi cách để thỏa mãn dục vọng, ham muốn sai trái của nó. Mà soi xét kỹ để biết mình có Phật tánh, có Pháp thân thanh tịnh không sinh, không diệt, luôn hằng hữu đó là bản thể, là ông Phật của chính mình, chỉ vì vọng tâm giả tạo che lấp mà mình chưa nhận ra. Để quay lại tìm ngay nơi chính mình cho bằng được mới thôi, tuyệt đối không tìm cầu ở bên ngoài hay ở người khác. Và hằng sống với Pháp thân của mình. Không sống với cái thân giả để bị thất tình, lục dục lôi kéo đắm nhiễm, tạo tác vô số nghiệp ác phải trôi lăn mãi trong nỗi khổ sinh tửluân hồi.

      Để quán chiếu lại chính mình được thành tựu, thì phải thực hành Thiền, lắng lòng soi thật sâu vào mọi góc khuất của nội tâm mình để rõ biết cái giả của vọng tâm, để hàng phục, dứt trừ. Tức biết vọng không theo, mà vọng do duyên khởi thì cứ để theo duyên diệt. Giữ gìn không để 6 căn duyên theo 6 trần tức không để tâm bị dính mắc, nghe chỉ biết nghe, thấy chỉ biết thấy. Không cho tâm khởi niệm phân biệt để không bị kẹt hai bên đúng sai, phải quấy, được mất, thiện ác, càng đi càng xa, càng mắc kẹt không giải thoát được. Mà Nhiếp tâm thanh tịnh, Tức ngoài không bị ngoại cảnh tác động, trong không bị vọng tưởng lôi kéo,...  Nhờ đó tâm đạt được trạng thái an định mà phát sinh trí tuệ, rõ biết mình có Phật tánh, tức có tâm chân thật viên dung, trùm khắp, hằng giác, hằng tri, hằng hữu nhưng bị vọng tưởng che láp để tìm lại nơi chính mình và hằng sống với tâm chân thật đó, chính là đạt được mục tiêu rốt ráo trở thành Phật, được an vui miên viễn.

     Không tìm cầu ở nơi khác vì ở nơi khác là giả, ở người khác là ông Phật của người khác không phải của mình.

Ứng dụng trong cuộc sống:

Luôn tự kiểm điểm lại việc thực hiện bổn phận của mình.

     - Đối với công việc: Chú tâm, Tự lực, tự giác làm, không ỷ lại vào người khác. Luôn kiểm điểm xem đã thực hiện được gì và chưa thực hiện được gì, để phát huy hay khắc phục.

     - Luôn xem xét ý nghĩ, lời nói, việc làm của mình có làm tổn hại đến bản thân mình, hay người khác hay không, có thực hiện các bổn phận của mình đối với người xung quanh hay không để điều chỉnh lại.

     - Đối với tu học có tinh tấn hay còn giải đãi, có phóng tâm ra ngoài hay không.

      - Thực hiện lựa chọn những Pháp tu trở lại mình để tu tập đúng đường lối tu trên, như: Thực hành quán xét theo pháp tu Tứ niệm xứ đó là: quán thân bất tịnh, quán thọ thị khổ, quán tâm vô thường, quán pháp vô ngã. Để ngăn ngừa sự dính mắc nơi thân, thọ, tâm, pháp. Để không quên bản thể của chính mình.

      - Tập Quán hơi thở để biết mạng sống của mình chỉ là sự mượn trả  của hơi thở, hơi thở dứt là cuộc sống chấm dứt không phải là thật. Và để dừng vọng tâm.

    - Thực tập tự quản trị chính mình theo các bước: Tự tri-Tự trị-Tự chủ-Tự lập- để được Tự tại.

   20/01/2017

Chúng Bát Nhã

Tin Liên Quan